Lọ lem hiện đại

Người ta trả giá bán cô 1000$ một tháng, cô không chịu. “Tôi chỉ quý giá từng kia sao?” Cô khinh hay hừ một tiếng. Rồi đôi chân dài...

Bạn đang xem: Lọ lem hiện đại


*

Người ta trả giá cô 1000$ một tháng, cô ko chịu. “Tôi chỉ trân quý từng đó sao?” Cô khinh thường xuyên hừ một tiếng. Rồi đôi người mẫu chân dài thắng tắp nện gót giầy lên sàn đá hoa cương cơ mà đi. Vốn dĩ cô bự lên xinh đẹp, phần nhiều người luôn trầm trồ loại khí hóa học quý phái, cưng cửng liệt ấy của cô. Dẫu vậy nào ai bao gồm biết, 24 tuổi đầu, cái tầm dáng xinh đẹp mắt này vẫn từng trưởng thành và cứng cáp trong gia cảnh xấu hàn, nghèo đói. Cái yếu tố hoàn cảnh mà đến cả dân hay cũng coi thường rẻ. đề nghị cô chẳng thể đi học tử tế, có người nói, cứ xuất sắc nghiệp cấp ba rồi vào ngôi trường cao đẳng, sau này làm giáo viên thiếu nhi cũng được. Cô phì cười, dòng thời đại đến bởi tiến sĩ, giáo sư cũng còn la liệt thì cđ có là gì? Cô lại chẳng nên dạng ngu xi, cô vốn là sáng ý đến sang chảnh và kiêu sa mà. Chẳng qua cô chẳng có thời, lại càng không có thế. Tốt nghiệp cấp cho ba, cô vứt cái nơi nghèo khổ bị mọi tín đồ hắt hủi lên thành phố lạ lẫm ở phương bắc. Cô bên cạnh đó lột xác. Đến hiện thời thì fan dân tp chỉ trầm trồ về cô gái đẹp như người mẫu bước ra từ đều chiếc siêu xe bóng loáng. Có tương đối nhiều người còn tưởng cô là diễn viên năng lượng điện ảnh, lén chụp hầu như đường cong hoàn hảo nhất trong bộ quần áo bó quyến rũ. Minh tinh màn bạc? chắc hẳn rằng đến dịp cô yêu cầu nghĩ về nó? dẫu vậy anh ta còn không ưng cho cô. “Em bao gồm anh nuôi là đầy đủ rồi, làm diễn viên làm gì cho khổ?” Rồi mọi khi cô phụng phịu giỏi hờn dỗi, anh ta vẫn lảng đi chuyện khác, bao gồm khi quăng quật rơi cô một thời gian để tìm tới những thiếu nữ khác khác. Tiếp nối vì lí vì chưng nào đó lại trở lại nịnh nọt, cài cô này kia. Hừ? Cô thèm sao? Cô bán nhiều trang bị gửi vào tài khoản. Cô muốn nhanh chóng được kết thúc cuộc sống quân lính tù túng thiếu để tự do thoải mái vùng vẫy ko kể kia. Tuy thế chẳng khi nào là đủ cho tới một ngày cô trở về, thấy người chị em nghèo của bản thân còn da quấn xương trong căn nhà còn tệ sợ hơn xưa. Cô tự dưng quặn lại cơ mà khóc, là ai bao gồm lỗi chứ. Vậy là tp không tối vắng cô một thời gian, căn nhà bỗng khang trang cùng người người mẹ đang bình thản trên nệm bệnh. Bà lạnh lùng nhìn cô, ko thèm nói trong khi người thân phụ thì nhì mắt sáng sủa rỡ, luôn hỏi han cô gồm nguồn tiền khổng lồ ở đâu và liên tục kể khổ, kể về loại quá khứ chẳng thật chẳng giả kia. Những người bác sĩ, y tá hiếu kì nhìn cô bé tuyệt đẹp sang trọng, quý khí chăm lo cha bà bầu già. Nhưng lại họ cũng chẳng bận lòng nhiều lắm nguyên do đâu, có khi bọn họ càng trầm trồ xoắn xuýt nhiệt tình người bà bầu của cô ấy chứ. Khuôn mặt cô cũng sệt một vẻ thờ ơ thoáng qua cực kỳ giống bạn mẹ. “Con bắt buộc đi rồi, bé sẽ gửi tiền chữa bệnh” mẹ như nóng tính lên “Mày đi đi, thiết bị bất hiếu, tao sắp bị tiêu diệt rồi ngươi cứ đi đi” Người thân phụ thì tỏ ra sợ hãi hãi, níu lấy cô “Con gái, bé định đi đâu, không nhiều ra bọn họ phải biết con ra sao chứ” Đôi mi cô nhíu chặt cúi xuống nhìn người phụ thân già ốm yếu bé nhỏ dại “ bé không đi, có tiền gửi cho hai người sao?”. Và rồi tín đồ ta lại thấy vẻ đẹp của cô ý ở gần như sảnh tòa bên cao cấp. Vẫn các chiếc xe lịch sự trọng, đôi lúc có cả vệ sĩ.

Xem thêm: Phim Âm Mưu Và Tình Yêu Tập 160 Ngày 4/11 Full Hd :Kirnal Và Bà

*

“Tôi cho em còn chưa đủ sao?” “Chưa” thiếu phụ nói. Tôi gặp nàng là một cô bé tuyệt đẹp ứng cử cuộc thi người mẫu. Nói bình thường là tôi và con gái hẳn bao gồm duyên. Vì tình cờ một ngày đẹp trời rảnh rỗi, tôi được mời cho với tư biện pháp giám khảo danh dự của hội thi người đẹp. Tôi và cũng như bao tín đồ khác, khá tuyệt hảo với nàng. Một cô gái đẹp cho mộc mạc, ko son phấn, không mong kì, phụ nữ chỉ sở hữu vẻ đẹp thoải mái và tự nhiên nhất và cái thần khí bẩm sinh để đứng trước phương diện tôi. Tôi chẳng biết những về cô bé lúc đó, chỉ biết đàn bà đã lọt vào vòng tía chắc thể hiện cũng rất xuất sắc. Sau đó tôi bất ngờ gặp phái nữ ở hành lang, là nàng dữ thế chủ động đến tìm tôi. “Thưa anh…”Nàng tất cả chút khá ngập ngừng. “Anh có thể nói tốt góp tôi vài câu tốt với các giám khảo không giống được không?” sợ hãi tôi mỉm cười cợt, thiếu phụ cướp lời tức thì “ Tôi hứa hẹn khi thành công xuất sắc sẽ không quên ơn ngài” Tôi biết chiếc nghề chân dài này đúng thật tuyên chiến và cạnh tranh và thủ đoạn, chưa chắc có tài, có bề ngoài đã được trọng dụng. Điều kiện đề xuất duy duy nhất là chiều cao. Tôi cười trước sự hồn nhiên của nàng, lướt qua người thiếu nữ và trêu chơi như đa số cô nàng trẻ trung tôi hay làm. “Ồ, em trả ơn tôi chũm nào? Với vẻ bên ngoài của em, đi thi hoa hậu cũng không khó”Nàng cố gắng mà bất giác nhíu mày quan sát tôi, vẻ kiên nghị hiện nay qua góc mắt. “Tôi chỉ cần ngài giúp bây giờ, tôi đang chiều ngài.” Ấy vậy cơ mà tôi lại vui lòng đồng ý, tuy nhiên tôi không hẳn thuộc dạng “Đang yên vẫn lành gọi canh buộc phải tội”. Tôi vốn cứ nghĩ nàng lướt tạ thế tôi một loáng như một cơn mưa mùa hạ. Ấy vậy trải qua thời gian ngắn sát gũi, tôi càng quyến luyến con gái hơn, toàn bộ mọi thứ, cả những cách nữ nghĩ vừa tiêu cực vừa sang chảnh về mình. “Ngài thấy đấy, tôi là phụ nữ nhà quê, xinh ra may mắn có vẻ ngoài, nhưng mà tôi chẳng gồm gì cả, thậm chí là còn chẳng được học tập đại học, bằng cấp ba cũng chẳng ra gì vị học chẳng được mấy buổi, ko tài cán” “Thế mà lại tôi gặp mặt ngài, phúc tinh của tôi” con gái chớp mắt cùng yên lặng quan sát tôi, như phó thác số mệnh lên tôi. Dòng vẻ sang chảnh tự ý này lại nhưng đoạt được một kẻ luôn bị xem là cứng lòng như tôi. Và cửa hàng chúng tôi bên nhau. Thuyết phục mãi, thiếu nữ mới đồng ý chỉ thuộc về tôi, không thi đua gì chiếc ngành người mẫu bán dáng vẻ ấy nữa. Tôi hẹn chiều thanh nữ mọi thứ, tất cả “tiền lương” như cách thanh nữ gọi. Ấy vậy nàng luôn coi tôi là ông nhà mà đối đãi, tôi giạn lắm, tôi đo đắn tại sao. Có lẽ tôi cũng yêu thương nàng. Tuy vậy hoàn cảnh gia đình không được cho phép tôi tuyên ba yêu một người đàn bà không lai lịch, xuất thân tốt kém với cũng chẳng học tập thức. Trong mắt các người, thanh nữ là fan tình của tôi, một cái bóng theo đuôi để bài trí uy quyền một người lũ ông, cùng một ngày như thế nào đó, chắc rằng sẽ đổi thay mất. Bao gồm khi chính thiếu phụ cũng nghĩ thế. Phần đa thứ tôi khuyến mãi nàng, thiếu nữ vô trọng tâm chẳng trân trọng, đem đi cố đồ hết. Bao gồm cả chiếc nhẫn bạc bẽo tầm thường nhất, lần kia tôi đã vô cùng giận dữ. Tôi ném đồ đạc và vật dụng và thậm chí là tát người vợ một cái. “Đồ tham lam”. Nữ giới ôm một bên má sưng đỏ, góc nhìn căm hận chú ý tôi: “Một loại nhẫn bạc bẽo thì anh tiếc làm cho gì? Anh yêu tôi à? giả dụ anh yêu thương tôi, cưới tôi đi!” cô bé thật ma lanh mãnh, nhưng nụ cười chua chát khá ẩn đi khi nàng xoay khía cạnh đi khiến cho tôi bỗng mong trào nước mắt. Tôi tự hỏi một tín đồ ở đỉnh tháp buôn bản hội như tôi còn kiêng dè gì sinh hoạt nàng. Tôi chưa bao giờ nữa. Dòng nhẫn bội nghĩa kia là chính tay tôi lần đi thăm xưởng luyện kim nhưng mà mất một ngày học nhằm tự tạo tặng kèm nàng.
*

Tôi không lúc nào nghĩ có ai lãng mạn rộng thế. Rồi tôi bỏ rơi nàng một thời gian, nhưng có trời new biết, tôi thương và nhớ phụ nữ đến dường nào. Những thằng bạn thấy tôi không cất nổi vẻ bi thảm chán, cứ trêu đùa: “Tiếc gì một nhỏ điếm, em nó chắc giờ mặt anh làm sao rồi. Ngươi cần, tao tặng kèm mày cả gò em tươi ngon.” chũm rồi tôi thật sự phát hiện nàng thân thiện bên gã khác, tôi lầm lũi con quay lưng. Về tối đó tôi nhắn tin: “ Làm vk anh nhé!” Nhưng cô gái không hồi âm. Rồi một ngày thiếu phụ lại chạy đến bên chân tôi: “10000$, em mãi là quân lính của anh.” Tôi phì cười, thì ra chỉ việc trả giá chỉ cao hơn, con gái sẽ vẫn lại ngoan ngoãn theo gót tôi. “Được, và hợp đồng đã không lúc nào chấm dứt”. Chắc hẳn rằng bạn từ bỏ hỏi, đàn bà có đủ tiền, sẽ rời bỏ tôi thì sao, ví dụ kinh doanh riêng ? Tôi thì nghĩ, cô gái chẳng bao giờ tin tôi đâu, nàng là người sẽ khai quật tối đa đều mỏ vàng cô gái có thể. Thiếu nữ là con mèo lười cô độc với ngạo mạn..của tôi.
*