Hạnh Phúc Muộn Màng Tập 170

(HNMO) - So với những bạn đồng lứa, Khúc Hải Vân – Phó Giám đốc Trung chổ chính giữa tin học Tia Sáng, Hà Nội, tất cả những chiến tích đáng nể: cá thể là "Hiệp sỹ công nghệ thông tin 2006", Trung trọng tâm tin học Tia sáng sủa nhận giải thưởng "ICT thắp sáng sủa niềm tin 2007". Bạn sẽ nể hơn lúc biết Vân chưa từng nhìn thấy ánh nắng trong đời. Gặp Vân với bạn bè, nghe tiếng cười hào sảng lạc quan, cảm câu chuyện đời anh, để thấy thứ ánh sáng lộng lẫy phát ra từ con người đặc biệt này.

Bạn đang xem: Hạnh phúc muộn màng tập 170

 

Tin học mang đến tôi một Tia sáng

 

Tôi sinh năm 1982. Phụ thân mẹ tôi phân phối cơm hộp để trang trải cuộc sống, họ không thể mang đến tôi 1 đời sống vật chất sung túc, nhưng tôi biết ơn phụ thân mẹ đã đến tôi 1 gia đình đầm ấm, 1 nghị lực cùng 1 kinh nghiệm sống vị mọi người. Mắt không quan sát được nhưng với cây gậy trong tay, từ nhỏ nhắn tôi gồm thể đi bất cứ nơi nào mình muốn, thính giác với khứu giác giúp tôi định vị. Tôi cũng ko ngần ngại “túm” lấy bất cứ ông tây bà đầm làm sao ở Bờ Hồ để được nghe nói tiếng Anh. Khi vốn tiếng Anh đã kha khá, tôi bắt đầu tìm hiểu trang bị tính, một thứ hơi mới mẻ đối với người khiếm thị.

 

Ngay lần đầu tiên chạm vào bàn phím, tôi hiểu rằng nhị chữ “tin học” chính là bước ngoặt cuộc đời mình. Tuy nhiên việc học thật ko dễ dàng gì, từ việc phải tự học thuộc lòng các thao tác làm việc phím, đến việc sử dụng những phần mềm phức tạp. May mắn, tôi và người bạn đồng cảnh là Phạm Sơn Hà giúp đỡ với bổ trợ mang đến nhau; tôi giỏi tiếng Anh, Hà giỏi tin học, vày vậy cửa hàng chúng tôi là một cặp đôi rất ăn ý.

 

Nhớ như in ngày tôi với phần mềm giành cho người khiếm thị đến một số tiệm net để nhờ sở hữu đặt. Thiện ý giúp các bạn khiếm thị có cơ hội sử dụng net, nhưng điều tôi nhận được là những lời từ chối với ý coi thường, cùng tôi hiểu mình cần làm 1 điều gì đó. Trung chổ chính giữa tin học Tia sáng đó là tâm huyết của tôi cùng Hà.

 

Quá nhiều cực nhọc khăn trong những ngày đầu, nhưng không sao, cứ bước đi rồi đường sẽ phẳng, cửa hàng chúng tôi nghĩ vậy đấy. Nỗ lực đã được đền đáp xứng đáng bằng thành quả là sản phẩm trăm người khiếm thị đã được trang bị kiến thức cơ bản về tin học, gồm thể tìm cho doanh nghiệp một công việc để lập thân.

 

Chúng tôi thấy hạnh phúc bởi vì từ quy mô này, tại những tỉnh thành, đã bao gồm thêm rất nhiều trung trung ương dạy tin học mang đến người mù không giống ra đời. Bộ giáo trình đào tạo tin học mang lại người khiếm thị bằng âm thanh có 1 phần tay tôi đóng góp. Cửa hàng chúng tôi gấp rút kết thúc việc chuyển đổi bộ giáo trình này sang trọng công nghệ Daisy Book (sách điện tử kỹ thuật số dễ tiếp cận cho người khuyết tật).

 

Tôi yêu thích vác tù và

 

Bố mẹ thường mắng yêu “mày là đứa ăn cơm công ty vác tù và hàng tổng”, nhưng trong tôi luôn luôn có thúc đẩy đi "vác tội nhân và". Hoàn cảnh khiến tôi không được cho phép mình được khóc bao giờ, nhưng lần ấy nước mắt cứ tự nhiên chảy ra lúc bọn trẻ mồ côi ở trung trung khu Hy Vọng (Lập Thạch, Vĩnh Phúc) nhảy cẫng lên réo gọi: “A, anh Vân, Anh Vân, tụi em nhớ anh quá”, nói rồi đứa lấy nước, đứa lấy khăn ướt đến tôi vệ sinh mặt, đứa ôm vai, thế là mệt nhọc của 3 giờ ngồi xe trang bị cà tàng dưới nắng gắt tan hết. Thương tụi nhỏ lắm, vày chúng thiếu thốn hơi ấm của tình yêu thương đã quá thọ rồi.

Xem thêm: Xem Phim Siêu Sao Siêu Xịt Tập 26, Siêu Sao Siêu Xịt

 

Thấm thoắt đã 10 năm tôi hoạt động vày cộng đồng. Bắt đầu với clb Tình nguyện trẻ ở Hà Nội, quyên góp, giúp đỡ, dạy học mang lại trẻ lang thang, có khi chỉ là đến hát cùng kể chuyện cổ tích cho các em nghe. Rồi tiếp đến là Trung chổ chính giữa Nghị lực sống nhưng mà tôi được bổ nhiệm là Phó Giám đốc, đào tạo nghề cùng kiếm việc khiến cho những người khuyết tật.

 

Tiếp nữa nhóm tình nguyện vì cộng đồng FHG mà tôi là trưởng nhóm, cửa hàng chúng tôi là những người trẻ tuổi với bí quyết thức có tác dụng tình nguyện rất đặc biệt: phân chia sẻ bằng những chiếc ôm. Tôi cùng với những thành viên đội đã tổ chức nhiều chiến dịch kết nối yêu thương thương, đem những mẫu ôm phân chia sẻ đến với các em học sinh trường khiếm thị Nguyễn Đình Chiểu, những người bệnh nặng tại những bệnh viện, trẻ mồ côi với tàn tật Thụy An, ba Vì….

 

Tại sao bọn họ phải ngại ngần mỗi khi phân chia sẻ yêu thương?, phải không các bạn.

 

Vũ khí của tôi là tình cảm cuộc sống

 

Như sự bù trừ, người khiếm thị tất cả khứu giác với vị giác rất nhạy, vì vậy bạn bè thường nhờ tôi gọi món ăn cùng đồ uống. Lúc trống vắng một mình, tôi ham mê rượu nút lá chuối. Còn thời điểm tụ tập, tôi cùng bạn bè chọn bia Saigon Special, hương vị đậm đà của nó hợp với những phút ta trả lòng mặt chiến hữu. Mọi người bảo "với men bia, Vân dường như biến thành một nghệ sĩ đa tài", vì chưng khi hứng lên tôi thường có tác dụng thơ, diễn chèo, hoặc say đắm hát những tình khúc bất hủ.

 

Đồ nhắm ưa đam mê nhất ư? Món khoái khẩu của tôi là cá rô rán giòn cuốn với xoài xanh cùng bánh tráng. Rô ron được rán với mỡ già, đặt vào bánh tráng, mang đến một không nhiều xoài xanh, cho vài giọt chanh sau đó cuộn lại, chấm với nước mắm nguyên chất. Món này có vị bùi của bánh đa, thanh của xoài xanh, khủng ngậy của cá rô, vị thơm non của chanh tươi với đưa cay với bia Saigon Special thì mê ly vô cùng. Nhưng nhớ là phải ăn lúc cá còn thật nóng và tốt nhất là nướng đến đâu thì thưởng thức đến đó nhé.

 

Tôi, một chàng trai hiệp sĩ mù, ko giáo mác trên tay, vũ khí của tôi là công nghệ tin tức và tình thương cuộc sống. Tôi thường được bạn bè ví von gọi là vị thần vui vẻ, gồm lẽ bởi lúc nào tôi cũng muốn sở hữu lại tiếng cười cho mọi người mặc dù ở bất cứ… xó xỉnh nào. Sở ưa thích của tôi là tin học, làm tình nguyện và… hoạt động làng mạc hội. Thế thôi.