"Có bao giờ trên mặt đường đời tấp nập Ta vô tình đã đi lướt qua nhau.Bước lơ đãng chẳng ngờ sẽ để mấtMột trung tâm hồn ta chờ đã từ bỏ lâu"(Có khi nào, Bùi Minh Quốc)Các bạn bè mến, nếu như bạn đang lắng nghe chương trình Thơ Radio: Đợi một ngày duyên phận kẹ qua, thì hẳn là đã bao gồm một cơ duyên nào kia đưa họ đến cùng với nhau. Chúng ta thử nghĩ nhưng xem, internet cũng khá rộng rãi như cuộc đời, giữa trùng trùng hàng tỉ trang web, bạn đã biết tới blogradio, và trong sản phẩm chục chuyên mục vô cùng lôi cuốn khác, chúng ta đã ở đây, cùng

"Có khi nào trên con đường đời tấp nậpTa vô tình đã từng đi lướt qua nhau.Bước lơ đãng chẳng ngờ vẫn để mấtMột chổ chính giữa hồn ta hóng đã từ bỏ lâu"(Có khi nào, Bùi Minh Quốc)

Các bạn bè mến, nếu như khách hàng đang lắng nghe công tác Thơ Radio: Đợi một ngày duyên phận ghé qua, thì hẳn là đã có một cơ duyên nào kia đưa chúng ta đến cùng với nhau. Bạn thử nghĩ nhưng mà xem, internet cũng khá rộng rãi như cuộc đời, giữa trùng điệp hàng tỉ trang web, bạn đã được cho là blogradio, cùng trong mặt hàng chục chuyên mục vô cùng lôi cuốn khác, bạn đã ở đây, cùng Tuấn Anh đến với những vần thơ về duyên phận. Đó chẳng phải cũng là một mối duyên khôn xiết thú vị sao? vào đời ta, luôn có phần đa cuộc chạm chán gỡ như vậy, vừa tình cờ, lại như thể là số phận vậy. Và ta hotline đó là Duyên. Nếu gồm thể gặp gỡ và cùng đi với nhau trọn cuộc đời, ta gồm thêm chữ Phận. Tuấn Anh tin rằng mỗi bọn họ đều có duyên phận của chính mình đang đợi chờ ở chỗ nào đó. Người sáng tác Lê Thúy Nhân có lẽ cũng nghĩ như vậy khi viết bài xích thơ “Ta vẫn hóng người”.

Bạn đang xem: Có khi nào trên đường đời tấp nập ta vô tình đi lướt qua nhau

*

Ta vẫn đợi người (Lê Thúy Nhân)

Ta vẫn đợi bạn ở tất cả con đườngCố thế yêu thương thiết yếu mình mà cách tiếpDuyên phận ở chỗ nào giữa cuộc đời nhộn nhịpTa bắt buộc tự thương mình bao lâu?

Ta vẫn đợi fan cho ta dựa mái đầuNgười vuốt tóc ta với nói lời mặt đường mậtTrong giây phút đó tín đồ đã tâm thành nhấtTa không ước ao cầu về sau!

Ta vẫn đợi fan cho ta biết thương đauCho ta biết “chết ở trong trái tim một ít”Được tỏ tình và yêu dấu người bản thân thíchThật sự siêu hồn nhiên!

Ta vẫn đợi bạn trong ngần ấy tháng nămKhông mong mơ bỏ ra một thiên trường tình sửTa chỉ cần người mang đến ta một thứLà trái tim thiệt thà, được chứ bạn yêu?

Ta vẫn hóng người trong thời gian ngày tháng cô liêuNhững buổi chiều bi lụy và tương đối nhiều tâm sự.

Sẽ bao hàm tháng ngày, lúc duyên phận chưa ghé qua, ta đành bầu bạn với cô đơn. Dù cô đơn, ta chưa bao giờ nguôi ngóng chờ duyên phận ấy, tình thân ấy. Mà lại hãy lưu giữ rằng, khi ta chờ đợi người, thời gian chẳng chờ lâu ta. Với bài thơ Đợi duyên, người sáng tác Trương Hoài Nhật Lý sẽ kể một mẩu truyện với ánh mắt mới về chủ đề duyên phận.

*
Đợi duyên (Trương Hoài Nhật Lý)

"Ba mươi rồi, em còn chờ đợi ai?"Người ta cứ hỏi hoài, bao gồm phải "chàng trai ấy"Chị mỉm cười tuy vậy lòng nhức biết mấy"Chàng trai nào, em chỉ chờ duyên thôi!"

Chị vẫn 1 mình mặc đến tháng năm trôiXuân hạ qua, rồi thu đông cũng tớiGió mấy mùa mến nhớ tất cả phai phôiHay vẫn đong đầy như các ngày thanh xuân lỡ?

Chén tình nồng ai vội có tác dụng rơi vỡĐể chị buồn, hững hờ tháng ngày sauBảy năm rồi cơ mà sao chị còn đauNhớ nhung chi kẻ mau cầm đổi.

"Chị ơi, hãy quên đi tín đồ ấyĐừng hóng nữa kẻo chi phí tuổi xuân xanh”Chị mỉm cười, hai con mắt chợt long lanh"Chị có đợi ai đâu, chị chỉ ngóng duyên phận”.

Đọc bài bác thơ này, vào Tuấn Anh cứ vọng lên giai điệu ca khúc Chị Tôi của nhạc sĩ trần Tiến. Cũng là mẩu truyện một cô gái đợi đợi duyên phận trở về quên cả tháng năm, bất chấp cả thanh xuân. Đôi khi, sự cố gắng chấp níu kéo một mối duyên đã không còn sẽ khiến ta đánh mất không ít điều, bỏ dở những côn trùng duyên khác. Một người đến mặt đời ta, làm sao ai biết sẽ là duyên tuyệt phận. Nhưng hãy cứ trân trọng cùng yêu hết mình, cùng dẫu người có ra đi, hãy tin tưởng rằng duyên phận thực sự thuộc về ta vẫn ngơi nghỉ phía trước. Người sáng tác Rong Rêu đã bao hàm vần thơ với chiếc nhìn độc đáo và khác biệt về chữ Duyên. Mời bạn đến với bài bác thơ Duyên cho rồi mình yêu trọn bé tim.

Xem thêm: Xem Phim Người Phiên Dịch Tập 42 End Vietsub, Nữ Phiên Dịch Viên Xinh Đẹp Tập 42

Duyên mang đến rồi mình yêu trọn trái tim (Rong Rêu)

Em cho muộn màng hơn người ta không hẳn bởi những cách chânMà trên duyên trời quán triệt mình gặp gỡ sớmAnh vẫn yêu ai thời con trẻ trai nồng đượmKhi ấy em cũng yêu một bạn tha thiết cả bé tim

Trong tình yêu tương tự như một cuộc trốn tìmKhi tìm thấy nhau thì rứa vần thế đổiCó khi hồi đó ta hãy còn nông nổiThì chạm mặt dẫu muộn màng, có những lúc lại tốt hơn

Khi còn trẻ, ta yêu vì những giận hờnNhững nông cạn trái tim giết chết tình đần độn muộiLớn hơn rồi, ta vẫn đi sang 1 đôi lần lầm lỗiĐể phân biệt hạnh phúc luôn song hành đối với tất cả những đớn đau

Đã bao lần em sợ hãi khúc hát người đến sauGiằng xé con tim, em sợ hãi mình ko đángNhưng rồi lâu dần em để lâm vào quên lãngNghĩ đối kháng giản: "Chỉ đề xuất yêu vừa đủ trái tim"

Mới nghiệm ra tình yêu đâu chỉ cứ đi tìmMòn mỏi tuổi thanh xuân, mệt thuồn rồi đã thấyCũng chưa hẳn bình chân ngồi ở đâu ngóng đợiMột hôm đẹp trời bà nguyệt lão mang đến se duyên

Khi em đau khổ một cuộc tình, muốn tan vỡ nhỏ timCó khi anh lại đang tiếp tục cùng bạn ta ngất xỉu ngây trong hạnh phúcNhưng không sao, quan trọng là đang gặpDẫu muộn màng, sứt mẻ chẳng vẹn nguyên

Vậy ta hãy yêu rộng kẻ không giống vạn trăm lầnĐể bao phủ đầy nhỏ tim, phần lớn tổn yêu mến ngày cũYêu đến tận bao giờ, kiệt cùng hơi thởĐiều phải làm bây giờ là có giông bão đựng đi...

*

Khi tình yêu tan vỡ, lúc duyên đang đứt đoạn, đừng mãi ôm lấy những mảnh đổ vỡ ấy, cũng đừng ráng chắp vá, níu kéo. Hãy quan sát những điều này qua chữ Duyên. Có gặp gỡ gỡ, bao gồm ly tán, cùng sẽ luôn luôn có hầu như cuộc gặp gỡ gỡ khác, mọi mối duyên khác… Cũng nói tới chữ Duyên – tác giả Dương Hàn Vũ đã bao hàm vần thơ rất xúc động. Đừng lưu ý chuyện mang đến trước hay cho sau, muộn tuyệt sớm, bởi lẽ vì để gặp mặt được nhau trong cuộc sống rộng béo này, cũng rất cần một chữ Duyên. Mời chúng ta cùng lắng nghe bài xích thơ có hai bé người là một trong nửa đời nhau.

Có hai con người là 1 trong nửa đời nhau (Dương Hàn Vũ)

Con đò thanh thanh đưa hạnh phúc qua sôngĐem đa số yêu thương đến một miền khu đất khácNơi ấy bao gồm hoa vàng, thảm cỏ và du dương điệu nhạcVới nhị con bạn đi suốt kiếp thuộc nhau...

Họ cứ cầm thật thà xoa dịu mọi nỗi đauKhông phải bằng trái tim của bạn sau, bạn trướcHọ chỉ biết bây chừ tròn vành vào lồng ngựcLà hình trơn một người, độc nhất một tín đồ thôi!

Thời gian tuần hoàn chưa một phút kết thúc trôiTiếng hotline "mình ơi" hòa thông thường cùng năm thángBao vất vả, khó khăn khăn, chua, cay, ngọt, đắngHọ lặng lẽ âm thầm gánh gồng, share bớt mang đến nhau.

Nụ cười nở trên môi chẳng vướng bận u sầuTừ cơ hội tuổi còn xanh cho đến khi đầu điểm bạcHọ search thấy thương hiệu nhau giữa bao fan xuôi ngượcTrên chuyến đò, gồm hai người, là 1 trong nửa đời nhau.

*

Các đồng bọn mến, bài bác thơ vừa rồi cũng khép lại Thơ Radio của tuần này rồi. Bọn họ đã đi qua một hành trình của Duyên phận với việc đợi chờ, chạm mặt gỡ, ly biệt để rồi lại là những gặp gỡ mới, phần lớn mối duyên mới, những mở đầu mới. Dù nhiều người đang ở khoảng nào bên trên cuộc hành trình dài Duyên phận của mình, Tuấn Anh luôn mong phần nhiều điều tốt đẹp sẽ tới với bạn.

Nếu bạn có nhu cầu chia sẻ hầu hết tâm sự, sáng tác của bản thân mình đến chương trình, mời bạn truy cập website blogradio.vn, đăng nhập cùng gửi bài. Bạn có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng phương pháp truy cập fanpage facebook facebook.com/yeublogviet. Công tác được thực hiện bởi nhóm cung ứng blogradio.vn, qua giọng hiểu Tuấn Anh cùng Titi. Xin chào tạm biệt và hẹn chạm mặt lại!