Bài Thơ "Tiếng Việt "

Thể thơ: Thơ mới tám chữThời kỳ: hiện đại7 bài xích trả lời: 6 thảo luận, 1 bình luận37 người thích: Hoa Xuyên Tuyết, maithuy111, thaiquockhanh, Bachkyma, tâmhồn, nhoc_hihi, bibimbap, Ông Đồ Nghệ, redlight, phamthaokhtn, vanmap_ct, muasaoxa, LiberiFatali, Binhnguyen, .mây., betu_8392, mishari, nguyen thu hong, thetruong610, nhnho1986, Tctya DĐKhang, literaturestorm, radio ga ga, 123phat, Anh Lực, Đinh So Tèn, Nhật Hạ, ThangLong01, è Phương, vắt Lâm, nunusquared, Bad22, Beret, Dang quang đãng Dong, HinaBee, 熙鳳, Mộc KiênTừ khoá: giờ Việt (7) việt nam (48) quê hương (259) thơ phổ nhạc (586) thi giỏi nghiệp thpt (3)

Bạn đang xem: Bài thơ "tiếng việt "

- Chiều phủ Tây hồ nước (Thái Thăng Long)- Thuyền và biển (Xuân Quỳnh)- hai năm tình long đong (Nguyễn tất Nhiên)- quê nhà (Tường Linh)- biển và em (Huỳnh Nguyễn Thanh Tâm)
- Phố ta- Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa- Em - tình yêu trong thời gian đau xót cùng hy vọng- Gió và tình yêu thương thổi trên quốc gia tôi- khu vực ấy

Xem thêm: Xem Vtv6 Online Chất Lượng Cao, Kênh Vtv6 Hd

*

Tiếng người mẹ gọi vào hoàng hôn sương sẫmCánh đồng xa cò white rủ nhau vềCó nhỏ nghé trên sống lưng bùn ướt đẫmNghe lào xào gió thổi giữa cau tre.Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắngTiếng điện thoại tư vấn đò sông vắng tanh bến lau khuyaTiếng lụa xé nhức lòng thoi tua trắngTiếng dập dồn nước bè đảng xoáy chân đê.Tiếng phụ thân dặn lúc vun cành nhóm lửaKhi hun thuyền, gieo mạ, lúc gửi nôiTiếng mưa dội ào ào trên mái cọNón ai xa thăm thẳm ở bên trời.“Ðá chênh vênh trâu trèo trâu trượt...”Ði mòn đàng kết thúc cỏ đợi bạn thươngÐây muối hạt mặn gừng cay lòng khế xótTa như chim trong tiếng Việt như rừng.Chưa chữ viết đã vẹn tròn giờ đồng hồ nóiVầng trăng cao tối cá lặn sao mờÔi giờ Việt như bùn với như lụaÓng tre ngà và thướt tha như tơ.Tiếng tha thiết, nói thường nghe như hátKể những điều bằng ríu rít âm thanhNhư gió nước quan yếu nào ráng bắtDấu huyền trầm, dấu bửa chênh vênh.Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháyMột tiếng vườn rợp nhẵn lá cành vươnNghe mát lịm ở đầu môi giờ suốiTiếng heo may gợi lưu giữ những bé đường.Một đảo nhỏ ngoài khơi các kẻ nhậnVẫn tiếng làng tiếng nước của riêng taTiếng chẳng mất lúc Loa thành sẽ mấtNàng Mỵ Châu quỳ xuống lạy phụ vương già.Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sángDưới cat vùi sóng dập chẳng phải nguôiTiếng tủi rất kẻ nạp năng lượng cầu ngủ quánThành Nguyễn Du vằng vặc nỗi yêu quý đời.Trái đất rộng phong lưu bao trang bị tiếngCao quý rạm trầm rực rỡ vui tươiTiếng Việt rung rinh nhịp đập trái tim ngườiNhư tiếng sáo như dây đàn máu nhỏ.Buồm lộng sóng xô, mai về trúc nhớPhá cũi lồng vời vợi cánh chim bayTiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cayTiếng vào trẻo như hồn dân tộc bản địa Việt.Mỗi mau chóng dậy nghe bốn bề thân thiếtNgười qua đường phổ biến tiếng Việt thuộc tôiNhư vị muối chung lòng biển mặnNhư chiếc sông thương mến chảy muôn đời.Ai thuở trước nói đều lời sản phẩm công nghệ nhấtCòn đơn giản như miếng đá nỗ lực rìuÐiều anh nói hôm nay, chiều sẽ tắtAi tín đồ sau nói tiếp gần như lời yêu?Ai phiêu lưu nơi chân mây góc biểnCó call thầm tiếng Việt mỗi tối khuya?Ai sống phía bên kia cầm súng khácCùng tôi trong giờ đồng hồ Việt con quay về.Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợQuên nỗi bản thân quên áo mặc cơm ănTrời xanh thừa môi tôi hồi vỏ hộp quáTiếng Việt ơi giờ Việt xót xa tình...


*

Bài thơ “Tiếng Việt” của lưu Quang Vũ - bài bác thơ xứng đáng xuất hiện trong lịch trình Ngữ văn ít nhiều

Ai đã có được tiếp xúc với tiếng Việt của lưu lại Quang Vũ dù chỉ một lần đều rất khó quên. Bài xích thơ được không hề ít người yêu thích thuộc lòng...Bên cạnh việc sử dụng tiếng Việt để sáng khiến cho những cống phẩm văn hoá, văn học tập bất hủ, các nghệ sĩ của họ luôn mang đến với tiếng nói của một dân tộc của dân tộc bản địa như một nguồn cảm giác không khi nào vơi cạn. “Họ (các bên thơ bắt đầu - TQĐ) yêu cực kì thứ tiếng trong mấy mươi cố kỉnh kỉ đã chia sẻ vui bi thương với cha ông. Bọn họ dồn tình yêu quê hương trong tình yêu tiếng Việt” (Hoài Thanh). Chắc hẳn rằng mọi nghệ sĩ đều phải có tình cảm tương tự đối với tiếng Việt. Đã có khá nhiều tác phẩm tốt viết về giờ Việt nhưng gồm một chế tác đã mang đến cho tôi nhiều điều mớ lạ và độc đáo và xúc động nhất là bài xích thơ giờ đồng hồ Việt ở trong nhà thơ, công ty viết kịch tài hoa bạc mệnh Lưu quang Vũ.Nhà thơ sẽ sáng tạo cho một trái đất hình hình ảnh sinh động, quyến rũ để tái hiện nơi bắt đầu nguồn lịch sử hào hùng tiếng nói dân tộc. Tiếng Việt không phải là một trong những khái niệm trừu tượng mà lại là tiếng bà bầu gọi, tiếng cha dặn, giờ đồng hồ kéo gỗ, tiếng hotline đò, là câu hát lời ru “rung rinh nhịp đập trái tim”... Nghĩa là tất cả những gì gần gũi, thân thiết, máu thịt nhất đối với mỗi người; là sản phẩm công nghệ tiếng lấm láp giọt những giọt mồ hôi mặn chát, đều giọt nước mắt cay đắng và cả đầy đủ tâm tình sâu lắng, ngọt ngào, say đắm. Tiếng Việt là trang bị tiếng của Tình yêu và Lao động.Có thể xem nhị câu thơ: “Ôi giờ đồng hồ Việt như khu đất cày, như lụa/ Óng tre ngà và mềm mại như tơ” là đa số câu thơ hay tốt nhất của bài xích thơ. Đó là 1 trong sự phát hiện, đúc kết thâm thúy về đặc trưng tiếng nói, bạn dạng sắc dân tộc: vừa mộc mạc, chân chất, khoẻ khoắn, vừa mượt mại, nhẹ dàng, non mẻ, vừa cứng cỏi lại vừa óng ả, tinh tế, bay bổng... đều hình ảnh “đất cày”, “lụa”, “tre ngà”, “tơ” phần nhiều gần gũi, quen thuộc thuộc, với đậm phiên bản sắc dân tộc. Nhì câu thơ đẹp, mỹ miều sắc màu, càng đọc, càng suy ngẫm càng thấy ngấm thía, xúc động.Lưu quang quẻ Vũ đã gồm có phát hiện mới mẻ về sức khỏe kì diệu của giờ Việt: là dòng sông tan muôn đời lưu lại giữ truyền thống lâu đời yêu nước, nhân ái của con người việt nam Nam, là biển to của niềm tin hoà thích hợp dân tộc. Sức mạnh quân sự của kẻ thù rất có thể chia cắt non sông về khía cạnh ranh giới địa lí nhưng thiết yếu chia cắt khối thống nhất vĩ đại của định kỳ sử, văn hoá, ngôn từ dân tộc. Giờ Việt thay đổi sợi dây gắn sát tâm hồn, tứ tưởng của phần đông thành viên trong cộng đồng cũng như các người con xa xứ, lưu lại lạc. Từ mối tương tác với định kỳ sử, tác giả đã xem tiếng Việt như là một nhân tố tạo nên sự chắc chắn muôn đời của dân tộc.Tính nhân dân là hạt nhân bốn tưởng của bài xích thơ. Cống phẩm thấm đẫm cảm xúc kính trọng, tự hào, yêu thương nhân dân. Dân chúng là những người dân đã lao động, sáng tạo, sẽ đổ mồ hôi, công sức vun đắp đến tiếng Việt ngày dần giàu đẹp hơn và chịu đựng gian khổ, hi sinh, đổ máu làm cho tiếng Việt vĩnh cửu là tiếng nói của một dân tộc có chủ quyền. Giờ đồng hồ Việt là sản phẩm tiếng đựng lên từ bờ tre, mái rạ, từ bỏ trong cuộc sống lam lũ, khổ nghèo của không ít người kéo gỗ, chèo đò, dệt lụa, lặn ngòi ngoi nước, ăn uống cầu ngủ quán... Trải qua hồ hết ngày chia cắt, giặc giã, khói lửa với đầy đủ nỗ lực, hi sinh lặng lẽ của bao ráng hệ bé người.Điều tuyệt diệu là giờ Việt tạo ra trong cuộc sống đời thường lao cồn và hành động ấy lại là 1 thứ giờ ngọt ngào, đằm thắm, tha thiết, ngấm đẫm yêu thương nhẹ dàng, trong trẻo “như mẫu sông yêu mến chảy muôn đời”. Suy đến cùng thì vẻ đẹp, sự thần diệu của tiếng Việt cũng là vẻ đẹp, sự diệu kì của chổ chính giữa hồn nhân dân, dân tộc. Bài thơ cũng phản ảnh không khí của một thời, khi mà lại cả dân tộc đang nên vận dụng, vạc huy toàn bộ nguồn sức khỏe tổng vừa lòng để tuyên chiến đối đầu với một kẻ thù hùng to gan lớn mật hơn gấp những lần.Tiếng Việt biểu đạt những nét đặc sắc trong cây viết pháp, phong thái nghệ thuật thơ giữ Quang Vũ. Bài thơ “...đầy ắp hình ảnh, hình ảnh thực và ảnh ảo, hiện thực và tưởng tượng, sách vở và đời sống hoà quyện ảnh hưởng nhau trong các câu thơ dồn dập” (Vũ Quần Phương, lưu giữ Quang Vũ - thơ cùng đời, NXB Văn hoá - Thông tin, 1999). Sát bên đó, người hâm mộ còn bị đoạt được bởi tính nhạc phong phú, tinh tế. Thể thơ tám chữ với lối gieo vần hào phóng và bí quyết ngặt nhịp biến chuyển hoá làm cho bài thơ phát triển thành một bản nhạc không bao giờ dứt. Nhịp thơ khi trầm lắng, khoan thai, tha thiết, lúc sôi nổi, dồn dập, táo bạo mẽ... Nội dung bốn tưởng to lao, sâu sắc được biểu đạt bằng một bút pháp thẩm mỹ và nghệ thuật điêu luyện, tài hoa.Tiếng Việt của lưu Quang Vũ là một bài thơ hấp dẫn, vừa Đẹp, vừa Hay, có chân thành và ý nghĩa giáo dục lòng yêu nước, tinh thần dân tộc. Ai đó đã được tiếp xúc với giờ đồng hồ Việt của lưu lại Quang Vũ thì rất khó quên. Tuy vậy bài thơ không tồn tại trong chương trình giáo dục đào tạo phổ thông, song được không ít người yêu mến thuộc lòng.Qua bài viết nhỏ này, shop chúng tôi kính mong những nhà quản ngại lí giáo dục, các tác giả biên soạn SGK đưa bài xích thơ vào chương trình huấn luyện và đào tạo môn Ngữ văn vào trường phổ thông. Như vậy, bài xích thơ sẽ sở hữu sức lan toả khỏe mạnh hơn, đổi mới hành trang ý thức cần thiết, giá trị cho nắm hệ trẻ- những chủ nhân tương lai của đất nước. Vào thời đại bùng nổ tin tức và đang có nhiều bạn trẻ lạnh lùng với đều giá trị văn hoá truyền thống, điều này càng bao gồm ý nghĩa.